Ngày đăng:   Thứ 2, 07-01-2019 11:29:09   /   Lượt đọc: 1096

Chữ hiếu

(GDTĐ) - Sang giữa đông, những đợt gió mùa Đông Bắc tràn về. Gió hun hút thổi dọc hai bên hàng cây hoa sữa, mấy chiếc lá vàng khẽ liệng xuống nghe lạnh tanh. Trong cái rét cắt da cắt thịt ấy, có hai mẹ con người hành khất xuất hiện trên hè phố.

Tranh minh họa, nguồn: internet

Người mẹ gầy gò ốm yếu, quần áo nhầu nhĩ, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt mù loà, tay vịn vai con, tay chống gậy lần mò từng bước đi, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nghe ngóng những tiếng động ồn ã từ dưới lòng đường vọng tới. Đứa bé gái, tóc vàng hoe, rối bời, mặc bộ quần áo phong phanh không đủ ấm che cái thân bé nhỏ, gầy còm, đen đủi của nó. Một tay nó dắt mẹ, tay kia ôm chặt cái tay nải màu gụ bạc thếch vào lòng. Giữa dòng người đi lại nhộn nhịp, giữa những âm thanh hỗn độn của đường phố, tiếng xin của nó lọt thỏm vào thinh không tưởng như mất hút:

- Cháu xin bà, xin cô…

- Đi đi, mới sáng mai đã ám… tiếng một chủ nhà nào đó chu chéo dóng lên, đuổi theo mẹ con người ăn xin. Lầm lũi, đứa bé lặng lẽ dắt mẹ đi trong gió rét. Nó đi giữa dòng người chuyển động vô tận, đôi mắt nó tưởng như có hàng trăm, hàng ngàn con đom đóm nhảy múa trước mặt. Nó đói, từ chiều tối qua hai cái bánh mì người ta cho không đủ sức để mẹ con nó chống trọi qua đêm với cái rét tê tái. Đến một gốc đa, nó đờ đẫn dìu mẹ ngồi xuống nghỉ chân, bất giác trong mũi nó có mùi nước phở đâu đây phả tới. Nhìn sang bên kia đường, một quầy phở đang đông nghịt người ăn xì xoạp. Trong đầu nó bỗng hiện lên hình ảnh một bát phở nóng hổi đang nghi ngút bốc hơi thơm phức trước mặt mẹ nó. Và nó bật dây, lảo đảo đi sang đường quên cả cái rét.

- Cháu xin… chỗ kia kìa- tay nó chỉ vào bát phở đã ăn dở còn để trên bàn.

Bà chủ quán có nét mặt đôn hậu ngẩng lên nhìn nó:

- Chờ một tí, bác làm cho một bát tử tế, cố ăn mà lấy sức dắt mẹ đi ăn xin cho qua ngày- bà quay sang nói với mấy người khách- khổn khổ mẹ mù loà, bố bỏ mẹ đi lấy vợ khác, hai mẹ con không nhà không cửa đi lang thang ra Hà Nội, ăn xin không đủ no…

Bát phở được một cô gái bưng đến và đặt xuống bàn trước mặt nó. Khói bốc lên nghi ngút, mùi hành, mùi thơm của nước phở làm nó nuốt nước miếng. Đôi mắt nó sáng lên như dán vào bát phở, màu vàng mỡ màng của nước phở càng làm bụng nó cồn cào. Ngần ngừ một lát, nó đứng dậy xin bà chủ cho bưng sang bên kia đường ăn. Nó bê bát phở bằng cả hai tay như nâng trứng, đôi chân rón rén qua đường, như sợ bát phở sóng sánh dù chỉ một ít nước. Đến trước mặt người mẹ đang ngồi, rồi nó đặt nhẹ bát phở vào tay mẹ:

- Mẹ ăn đi.

Người mẹ nhíu đôi mắt mù tịt về phía nó:

- Con ăn chưa?

- Con ăn rồi mẹ ạ! Nó trả lời rất nhanh.

Nó quay mặt đi, bên tai nó chỉ còn tiếng húp xì xụp… Nắng đã lên, người ta lại thấy đứa bé dắt mẹ đi. Bóng dáng hai mẹ con liêu xiêu hoà lẫn vào dòng người tấp nập trên đường phố. Hai mươi năm sau, người ta kể rằng cô bé ăn xin thuở nào đã học xong một lớp dạy nghề may. Nay đang có một cửa hàng may giữa thành phố suốt ngày đông khách. Mẹ cô vẫn sống và bà bây giờ vẫn là chỗ dựa cho đứa con côi cút.

Tâm Anh - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 106+107, tháng 11/2018

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ