Ngày đăng:   Thứ 4, 14-03-2018 15:49:40   /   Lượt đọc: 94

Có một “Phiên chợ người yêu cũ” ở Hà Nội

(GDTĐ) - “Phiên chợ người yêu cũ” không phải là nơi để người ta phũ phàng với những kỷ vật hay tìm mọi cách để xóa chúng đi. Phiên chợ này là để ôn lại những kỷ niệm của tình yêu, học cách đối diện với việc đã không còn ở bên nhau nữa để bước tiếp đến những tháng ngày sau này... Chợ mỗi tháng chỉ họp vào một ngày chủ nhật, từ 10h đến 17h được tổ chức ở phường Quảng An (quận Tây Hồ, Hà Nội).

 

Ai bán, ai mua?

Chúng ta hầu như đều biết tới chợ tình Khâu Vai, nơi một năm có một ngày hò hẹn vào tháng 3 Âm lịch của đồng bào Mông, để những người cũ lỡ hẹn trong cuộc đời, một năm có một ngày gặp lại để tâm tình, để trở lại những tháng ngày thương cũ. Cũng như chợ tình Sapa, vào tối thứ 7 hàng tuần, là nơi tiếng khèn dìu dặt lời yêu, lời hẹn, những khắc khoải… Chợ phiên, gợi nhớ tới một điều gì đó vô cùng xưa cũ, thân thuộc…

Và ngay giữa lòng Hà Nội có một phiên chợ lạ lùng, nơi có những món hàng dán nhãn “người cũ còn thương” và cuộc gặp gỡ giữa những người… đồng cảm. Trong không gian nhỏ hẹp của ngôi nhà sàn ven hồ, những gian hàng nhỏ xinh, gọn nhẹ nhưng đủ để bày bán hoặc cho tặng những gì liên quan đến các câu chuyện đằng sau những mối tình đã qua, thu hút nhiều bạn trẻ tham gia. Đây là cách để những đồ vật lẽ ra bị “lãng quên” có thể đem lại niềm vui cho người dùng sau, như một điều thú vị, về một câu chuyện tình. Mỗi phiên chợ có từ 10 đến 20 gian hàng với vô vàn câu chuyện buồn vui, được tổ chức tại địa chỉ 58/52 Tô Ngọc Vân (Tây Hồ, Hà Nội).

Người tổ chức phiên chợ độc đáo này là Đinh Thắng, sống và làm việc tại Hà Nội. Vốn là một người theo chủ nghĩa tự do, từng đi nhiều nơi trên thế giới nên Thắng có vô số những ý tưởng xã hội độc đáo. Ý tưởng về một phiên chợ nơi mọi người thanh lý hết “kỷ vật tình yêu” và những gì gợi nhớ đến người yêu cũ đã có từ một lần Thắng ngồi cùng bạn bè nói về những món đồ của người đã từng yêu. Nhưng mãi đến đầu năm 2017, nhóm của Thắng mới thực hiện được. Phiên chợ diễn ra vào một ngày cuối của mỗi tháng.

Ban đầu chỉ là những buổi họp phiên nhỏ, nhưng càng ngày lại càng có nhiều bạn trẻ tham gia. Họ quan niệm: “Những kỉ vật xưa cũ, mình không dùng, lại không nỡ vứt bỏ, chẳng thà mang đến đây trao đổi, để chúng lại có một cuộc sống mới, với người chủ mới yêu thương và trân trọng chúng”.

Và ý tưởng lập ra phiên chợ này được nhóm thực hiện chỉ trong khoảng một tuần. Hai phiên chợ đầu mục đích chủ yếu chỉ là cho mọi người biết đến thôi nên nhóm liên hệ với bạn bè, những ai có địa điểm sẵn và chỉ có diện tích bé. “Sau đó, chúng tôi có thời gian tìm địa điểm lớn hơn nhưng dù sao chợ phiên này cũng mới chỉ như một dạng hoạt động xã hội, đến 70% là miễn phí cho mọi người, kinh phí cũng chưa đủ lớn để thuê một chỗ rộng hơn” – anh Thắng cho biết.

Muốn mở gian hàng tại chợ, người bán cần đăng ký mặt hàng trước với ban tổ chức. Nếu được thông qua thì cứ đến ngày, các bạn chỉ cần xách đồ đến trải chiếu mở bán. Đó có thể là những sản phẩm đã cũ, quà người yêu cũ tặng hoặc là đồ mới hoàn toàn. Nhằm hướng đến việc thân thiện với môi trường, chợ phiên hạn chế sử dụng bao ni lông. Tất cả các gian hàng đều được vào bán miễn phí chỉ trừ những gian nào dùng túi bóng bị thu mức phí không đáng kể để xử lý chi phí môi trường.

Hai lần đầu chợ phiên chỉ có vài chục người đến tham gia, nhưng những lần sau đã lên tới vài trăm người. Chia sẻ về những gian hàng đáng nhớ nhất từng có, người quản lý phiên chợ này cho biết, có bạn từng tham gia bán quần áo tại phiên chợ vì từng mở cửa hàng quần áo cùng người yêu cũ nhưng cửa hàng chưa mở được bao lâu thì chia tay, đồ chưa bán được còn rất nhiều nên cũng mang đến đây bán. Bưu thiếp, tranh, ảnh... của người yêu cũ làm cho các bạn thường mang đến đây để chia sẻ, tâm sự, những đồ đó mang tính cá nhân nhiều nên các bạn không bán.

Những phiên chợ đầu, mọi người hầu như chỉ mang câu chuyện của mình đến để chia sẻ, hiện chợ cũng mang tính thương mại hơn. Được biết, có gian hàng bán được mấy trăm đồ gốm với mức giá 30.000-110.000đ/món chỉ trong một ngày, thu lại lợi nhuận khá cao. Nhưng cũng có những người bán hàng thỉnh thoảng còn tặng đồ cho khách chứ không bán.

 

Có những món hàng… không bán

Gọi là chợ nhưng không gian ở đây khá nhẹ nhàng và yên tĩnh, mặt hàng chủ yếu được bày bán là những cuốn sổ tay, những cuốn sách, khăn, phụ kiện thời trang và quần áo... Bạn Nguyễn Liên, chủ gian hàng bán sổ tay chia sẻ: Những cuốn sổ này đều do mình và người yêu cũ cùng nhau làm, lấy ý tưởng từ một loạt sổ của Nhật Bản. Cả hai đều có ước mơ kiếm tiền từ mặt hàng này rồi đi du lịch khám phá những miền đất mới... Thế nhưng, chưa kịp thực hiện điều đó thì chúng mình chia tay. Bạn ấy lập gia đình đã được 1 năm rồi…

Còn chị Trang, 38 tuổi, chủ một gian hàng bán đồ trang sức, phụ kiện tại chợ chia sẻ, có người hiểu phiên chợ này để bán những món quà, đồ vật gắn liền với những kỉ niệm về người yêu cũ của mình, nhưng cũng có thể hiểu rằng những món đồ này chính là người yêu cũ của mình, là những món mình đã từng yêu thích và bây giờ mình không dùng đến nữa thì mình tặng hay bán đi. Ví như cuốn sổ đen kia là của bạn người yêu cũ, cái tháp Eiffel này là của anh suýt là người yêu. Chiếc đồng hồ nhỏ này có cái ổ khóa nhưng anh ấy có khóa được tình yêu của mình đâu. Còn đôi nhẫn này nữa, giờ cũng hoen gỉ mất rồi…

Đinh Thắng thì chia sẻ câu chuyện của mình: Có một lần vào lúc trai trẻ, tôi đã đi theo tiếng gọi của trái tim, đi về Seoul sống (quê của cô ấy). Tám tháng đầy ắp những kỉ niệm mà đến giờ sau 10 năm tôi vẫn chưa thể bình thản mà quay lại Seoul. Từng góc phố, từng con đường, từng bài hát đều là hình ảnh, rõ ràng, hiển hiện... Tôi đã ước một ngày tôi có thể bán đi tất cả, như một phiên chợ quê vui vẻ, nơi mà tất cả mọi người đều vui. Tôi đoán chắc là có rất nhiều người có ước muốn giống tôi, vậy tại sao chúng ta không thể đoàn kết lại định kỳ hàng tháng nhỉ. Sau khi chia tay, với những món đồ đã từng yêu nay không có cơ hội để sử dụng tiếp, bạn sẽ làm gì? Vứt hết đi hay cất giữ cho riêng mình? Tại sao bạn không mang chúng đến phiên chợ người yêu cũ, trao đổi chuyện của mình và lắng nghe chuyện của những người khác?

Có những người chọn cách vứt bỏ hết đồ đạc, hòng tự ru mình quên đi mọi thứ. Nhưng cũng có những người lại rất “bình tĩnh”, cẩn thận lưu giữ từng chút một, gói ghém kỹ càng và cất vào một góc, lúc nào thấy nhớ lại... mang ra ngắm nghía. Dẫu có bằng cách nào đi chăng nữa, trong một khoảng thời gian nhất định người yêu cũ vẫn cứ quay đi quay lại trong nhiều suy nghĩ của chúng ta, vậy tại sao không “thanh lý” tất cả để nỗi lòng nhẹ nhàng hơn?

Từ khi “phiên chợ người yêu cũ” được tổ chức đến nay, anh Thắng cũng đã được chứng kiến biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc của những trái tim tan vỡ đau khổ và cả những người đã bước tiếp một cách thành công. Họ đến với phiên chợ không phải để bán hết kỷ vật, để xóa sạch kỷ niệm mà để mở lòng với nhau, học cách đối diện với nỗi buồn nhưng biết cách đứng dậy và tiếp tục cuộc sống của mình.

“Mình đã từng chứng kiến những bạn mang kỷ vật của người yêu cũ đến bán nhưng không bán được món nào. Ai hỏi đến cái gì lại vừa khóc vừa kể lại nguồn gốc của món đồ. Có bạn mang đồ đến phiên chợ này thế nào lại gặp ngay người yêu cũ và không chỉ một người mà đến hai người..”, anh Thắng kể lại.

Có bạn còn mang đồ gốm đến bày bán ở đây, toàn là hàng mới tinh chứ không phải là kỷ vật tình yêu đã qua sử dụng. Hóa ra bạn và người yêu cùng nhau hùn vốn để mở một cửa hàng gốm nhưng cuối cùng chuyện tình không thành, bạn ôm một đống đồ gốm về nhà không biết phải làm gì, đành mang đến phiên chợ vừa bán vừa cho.

Hay có chàng trai, đến phiên chợ với chiếc vòng tay, khi có người hỏi mua, anh bảo đó là quà bạn gái tặng, người khách lặng lẽ để lại, bởi với món đồ đó, họ biết chẳng thể nào, chẳng có cái giá nào mua được đoạn đường tình đã đứt.

“Phiên chợ người yêu cũ” không phải là nơi để người ta phũ phàng với những kỷ vật hay tìm mọi cách để xóa chúng đi. Phiên chợ này là để ôn lại những kỷ niệm của tình yêu, học cách đối diện với việc đã không còn ở bên nhau nữa để bước tiếp đến những tháng ngày sau này.

Ấy là những bức thư tình, những cuốn sổ kể về đoạn tình của hai người yêu nhau, những tấm ảnh ghi dấu kỉ niệm bên nhau… mọi người đến và cùng ngồi lại đọc nó, những dòng chữ ngọt ngào của người nào đó dành cho người nào đó, nhưng cũng đủ khơi dậy mối tình trước của ta. Ta cũng đã từng có ngày tháng như thế.

Dù có nhiều ý kiến cho rằng, mang bán hay chia sẻ những câu chuyện, những món quà của người thương cũ là không trân trọng quá khứ! Nhưng dường như đã có một cách nhìn khác, rằng họ đã có một tình yêu như thế, những tháng ngày đẹp đẽ và mơ mộng, nhưng tất cả đã qua rồi. Họ nhìn thẳng vào đó, đối diện, để mở lòng và tiếp tục bước về phía trước…

Miên Thảo - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 97+98, tháng 1,2/2017

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ