Ngày đăng:   Thứ 2, 16-03-2015 17:15:19   /   Lượt đọc: 15822

Truyện ngắn: MÙI THÌA LÀ

(GDTĐ) - Bỗng nhiên, em hiện ra trước mắt tôi, trong một không gian thật đời thường – Chợ tạm Hòe Nhai.

Em thong thả đi giữa hai dãy hàng. Tôi đi phía sau, nên không nhìn được mặt em. Nhưng cái dáng thanh mảnh kia, mái tóc dài buông xõa sau lưng kia thì chỉ có thể là em thôi. Có lẽ, cả thành phố này chỉ còn mình em, với mái tóc dài buông xõa sau lưng như thế. Nhưng, chẳng nhẽ, hơn ba mươi năm rồi mà em vẫn giữ được đám mây bồng bềnh sau lưng. Liệu có một người nào, có một hình hài và mái tóc nào giống em như thế? Chuyện hai người giống nhau, nhất là chỉ nhìn đằng sau thì có gì là lạ? Mái tóc giống nhau thì quá bình thường. Sợ mình nằm mơ giữa ban ngày, tôi chầm chậm đi sau em một quãng ngắn. Em dừng, tôi cũng dừng, em đi, tôi cũng đi. Mà không phải chỉ tôi chăm chú ngắm nhìn em. Các bà, các cô gái cũng nhìn theo dáng đi uyển chuyển của em, xuýt xoa mái tóc của em. Em ngồi trước một hàng gì đó. Trước khi ngồi, em nghiêng đầu sang phải cho mớ tóc lệch sang vai, rồi quài tay ra phía sau, thu mớ tóc dài (được kẹp đằng sau bằng một chiếc cặp) vào lòng cho khỏi chạm đất. Mua xong, em đứng dậy, đi ngược lại phía tôi.

Vẫn những bước đi chậm rãi, từ tốn, không dài, không ngắn, rất quý phái của một cô gái biết mình đẹp. Đúng là em thật rồi! Ngực tôi bỗng nhói lên một cái, rồi cứ thế đập như trống trận. Tôi đăm đắm nhìn em đang đến gần. Hình như em còn muốn tìm mua một thứ gì đó, nên mắt còn nhìn xuống mặt hàng hai bên. Đến khi thấy một người đứng chắn giữa lối đi, em mới ngẩng nhìn lên. Bốn mắt gặp nhau. Chỉ kịp kêu lên một tiếng “Anh!...”, em đã phải nhắm nghiền mắt lại, người lảo đảo chực ngã. Tôi vội nắm lấy hai vai em giữ chặt, thầm thì “Anh đây!”. Rồi em cũng định thần lại được. Thấy em từ từ mở to đôi mắt đã bao lần soi mình trong ấy, tôi mới buông vai em ra. Em đi theo tôi ra khỏi chợ đến trước chùa Hòe Nhai. Bây giờ, chúng tôi đã đứng trước nhau, cứ trân trân nhìn như nuốt lấy từng nét thân quen trên gương mặt yêu dấu của người mình yêu. Mãi sau tôi mới nói được một câu: “Em vẫn như ngày chúng mình mới ra trường”. “Anh nói thế chứ!”. Ngừng một lát, giọng em buồn buồn – “Tóc anh bạc cả rồi… Thôi, đứng lâu không tiện đâu… Em phải về. Mai em đợi anh ở đúng chỗ chúng mình đã trao cho nhau chiếc hôn đầu đời anh nhé”.

… Đấy là năm cuối cùng của bậc trung học. Tuần nào cũng có một buổi được đi lao động xã hội chủ nghĩa ở công trường đường Cổ Ngư. Chúng tôi lấy đất từ bãi An Dương, chở bằng xe cải tiến, xe goòng, nhưng chủ yếu là gánh để lấp vùng hồ trước đền Quán Thánh và mở rộng con đường để trở thành đường Thanh Niên bây giờ.

Trước sau những năm 60, cuộc sống và môi trường xã hội sao mà đẹp thế. Tuyệt đối không có chuyện học thêm như bây giờ. Thi trượt đại học thì đi lao động ở nông trường, công trường. Tự nhiên như lẽ đời phải vậy. Chúng tôi cứ căng lồng ngực mà hát say sưa: “Đời học sinh, như đôi cánh chim non gió xuân bay lượn đón chào ánh bình minh…”. Và ngày ra trường thì phơi phới tâm hồn: “Đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc đang cần…”.

Trong lớp, hai đứa đã cảm mến nhau về nết học hành. Đi lao động, nhìn nhau càng thấy đẹp. Em phục lăn khi thấy tôi gánh bốn sảo đất đầy. Hôm nào đến lượt trường mình được đẩy xe goòng thì khoái hết chỗ nói. Dĩ nhiên hai đứa nhận một xe, lúc lên dốc thì cúi gằm mặt, choãi chân ra mà gò lưng đẩy. Nhưng đấy cũng chính là lúc hai đứa được tự do quay sang nhìn nhau mà không bị ai để ý. Tôi nhìn mồ hôi dính những sợi tóc mai vào má em, sao thấy em đẹp và thân thương đến vậy. Còn lúc thả dốc thì không còn gì thích bằng. Hai đứa đứng sát vào nhau. Tay tôi nắm chồng lên bàn tay lấm láp đất phù sa của em, đang nắm chặt lấy thanh dóng ngang gần miệng xe. Chiếc xe cứ lao vun vút. Đúng là chúng tôi đang bay vào cõi mộng mơ giữa ngọn gió Hồ Tây lúc nào cũng nồng nàn, dào dạt. Cuối những buổi lao động ấy, em nấn ná chờ tôi (cán bộ lao động lớp) đợi đến lượt trả dụng cụ cho nhà kho.

Một lần, trả xong dụng cụ, em theo tôi đến bên bờ hồ, phía chùa Trấn Quốc. Tôi bảo em ngồi trên bờ giữ chặt một tay tôi, còn tôi thì liều mạng (nói liều mạng vì thời ấy, việc ấy là một vi phạm không thể bỏ qua) một chân trên bờ, một chân dưới hồ, tay kia cố với ra ngắt một tàu lá sen non bằng hai bàn tay. Tôi thả vào đấy một giọt nước hồ. Giọt nước bỗng trở thành hạt ngọc trai lấp lánh bạc dưới ánh mặt trời, chạy loăng quăng trong lòng tàu lá trên hai bàn tay khum khum của em. Tôi nhìn em hớn hở, thích thú như đứa trẻ vừa đi vừa đùa với trò chơi mình bày ra, tràn ngập niềm yêu thương vô hạn.

Ra khỏi phòng thi môn thi cuối cùng, em kín đáo hẹn tối đi chơi. Đến đúng chỗ ngang đền Cẩu Nhi nơi vẫn “bay” với tốc độ cao nhất, chúng tôi dừng lại trao cho nhau chiếc hôn đầu đời. Ở cái “Thời xa vắng” ấy, nụ hôn như thế là một lời đính ước thiêng liêng, có giá trị một văn bản bất thành văn, mà con nhà tử tế không mấy ai vi phạm.

… Vậy mà, chúng tôi đành chia tay nhau vĩnh viễn, chỉ vì anh trai em kiên quyết không cho em làm dâu một gia đình thuộc thành phần tư sản, dù đã qua cải tạo để trở thành một công nhân trong một xí nghiệp công tư hợp doanh. Trong lần gặp cuối cùng, em không khóc mà chỉ nói thế này: “Em đã yêu anh, và sẽ yêu anh mãi mãi. Anh sẽ thấy được điều em nói hôm nay, cho dù lúc đó em đã trở thành một bà già lụ khụ!”.

Chiều hôm sau, tôi đạp xe thật chậm, ngược chiều từ đền Quán Thánh lên đường Thanh Niên, để nhớ lại quãng đời học sinh với mối tình đầu trên một đoạn đường đầy kỷ niệm. Từ xa đã thấy em với dáng đi khoan thai, quý phái không thể nhầm lẫn. Tóc không cặp cứ bồng bềnh, bồng bềnh đùa với gió hồ sau lưng. “Anh cho em ra ngoại thành chơi nhé”.

 

Mấy ngón tay trái tôi nắm chặt bàn tay búp măng nhỏ nhắn, thon gầy của em rồi cứ âu yếm xoa nhè nhẹ, để sống lại cảm giác gần gũi, thân thiết như xưa kia, tay tôi chồng lên bàn tay lấm phù sa của em trên xe goòng ngày nào.

Em theo tôi qua một lối mòn của bà con làm đồng trên đê sông Hồng xuống bãi, vừa đi vừa trao đổi những thông tin cần thiết nhất về cuộc sống, công việc, gia đình của nhau.

- Em có hạnh phúc không?

- Cũng được anh ạ! Thế còn anh?

- Cũng không đến nỗi nào!

- Thôi, thế cũng mừng. Nếu cuộc sống của anh mà bất hạnh thì em ân hận lắm.

- Cũng phải bằng lòng với những gì đang có thôi em ạ.

- Có bao giờ anh nhớ tới em không?

- Thỉnh thoảng, lâu quá rồi còn gì, cũng chẳng đứa nào thông tin cho nhau. Thế còn em?

Em không trả lời mà hỏi lại:

- Anh có nhớ, em đã nói gì với anh lúc chia tay không?

- Sao lại không?

- Thế anh đã nhận ra điều em nói ngày ấy chưa?

- Tuy chưa trao xương gửi thịt cho nhau, nhưng cái cảm giác ngượng ngùng, run rẩy, mê đắm, ngọt ngào của nụ hôn đầu đời vẫn mãi theo anh cho đến tận bây giờ. Anh biết ơn em đã trao nó cho anh. Càng biết ơn em, và nói thật, anh sửng sốt khi nhìn thấy em vẫn là em của anh, ngày xưa, với mái tóc dài óng ả của cô nữ sinh trung học Hà Nội, mặc cho phụ nữ cả thành phố này có xù bằng, xù lệch, tóc tém gì gì nữa….

- Thế anh có biết vì sao em lại giữ được mái tóc cho anh không?

- Anh không biết, em nói cho anh nghe nào.

Bỏ dép lại ở đầu bờ, em chạy chân trần trên bờ cỏ xanh mướt. Người thiếu phụ đã có cháu nội thoắt trở thành cô thôn nữ trẻ trung, hồn nhiên, hai tay như hai cánh chim chập chờn giữ thăng bằng, đang tung tăng trên con bờ nhỏ. Tôi cũng hớn hở chạy theo, quên rằng tóc đã bạc gần hết.

 

Trời trong xanh và dịu mát như dành riêng cho chúng tôi. Ngô đã ngang đầu gối, cải bắp đã bắt đầu cuốn, su hào bằng trứng gà, trứng vịt, mùi thìa là thơm mát… Em thích thú chỉ cho tôi một cây su hào sinh đôi: “Ngộ chưa kìa anh?”. Bứt một lá thìa là: “Xem này, sao thìa là ở đây thơm thế anh nhỉ?”. Như hai đứa trẻ bị nhốt trong bốn bức tường, giờ được thả ra vườn chơi, hai đứa mê mải như lạc vào tiên cảnh đầy cây, cỏ, hoa lá. Ngắt một chùm hoa trắng li ti, em đố tôi là hoa gì? Rồi chạy lại hỏi một chị đang làm cỏ ngô gần đấy. Lúc này tôi mới được nhìn ngắm em thật gần. Quần vẫn cứ là quần đen, chỉ có điều nó được may bằng loại hàng mịn mặt, không mỏng quá và không nhàu. Kỳ lạ nhất là áo của em vẫn là áo cánh, chỉ có điều không là vải phin và màu gụ, màu nâu, không thế đã là cô thôn nữ của nông thôn xưa rồi. Nó là màu cà phê sữa nhạt, hoa chìm. Cổ áo không có góc cứng mà là một đường lượn mềm mại, rộng hơn chiếc cổ áo cánh cổ điển, làm nổi bật khoảng cổ trắng ngần. Cả hai đều là hàng cao cấp đắt tiền. Chính trang phục cổ điển mà vẫn hiện đại của em tạo nên sự độc đáo giữa bao nhiêu thứ quần bó, quần lửng, váy ngắn, váy dài, váy xòe, váy bó bây giờ. Nét thùy mị, đoan trang từ thời con gái giờ vẫn như nguyên vẹn, chỉ sâu lắng hơn, đằm thắm hơn trong cả giọng nói, cử chỉ.

Đột nhiên em và tôi dừng lại, bỏ dở cuộc chơi với cỏ cây, nắm chặt tay nhau, nhìn như hút hồn nhau, nghe rất rõ hơi thở cố nén trong lồng ngực. Hương thơm từ da thịt em gần quá. Tôi buông tay em, luồn tay ra sau gáy, thu mớ tóc còn rất dày và đen của em về phía trước, nâng trên hai bàn tay, đưa lên môi. Như đứng giữa dòng suối trong trưa hè tháng sáu, vốc nước đưa lên miệng. Tóc em chảy qua kẽ tay tôi, chạm vào môi tôi mát rượi, và mùi thơm lá sả, mùi thìa là, hạt mùi quanh quất đâu đây… Hơn ba mươi năm rồi, tôi mới lại được tắm táp trong suối tóc em. Em giữ nó, em nuôi nó, cho tôi hôm nay, cho một ngày tái hợp không hẹn ước. Tôi những muốn ôm chặt lấy em, mặc cho mấy bác nông dân đằng kia, mặc cho dưới chân là cỏ ướt….

Em đọc được ánh mắt nồng nàn, đắm đuối của tôi.

Mấy ngón tay thon nhỏ, gạt mớ tóc bạc của tôi bị gió hất xuống che mắt:

- Anh nghe em! Hãy giữ mãi dư vị cái hôn đầu đời mình đã cho nhau. Để nó vẫn cứ ngọt ngào, hơn cả những gì mình muốn cho nhau bây giờ anh ạ….

Mươi hôm sau, tôi nhận được lá thư duy nhất của em.

“Anh thân yêu!

….

Với cương vị Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế, nên chồng em lo được cho em tất cả, trừ những gì thuộc về sở thích riêng tư của em… Em không biết, nếu ngày ấy được sống với nhau, thì anh có lo cho em được như thế không? Nhưng có điều, em tin chắc là anh sẽ làm được tất cả những gì mà em yêu thích. Cảm ơn anh về buổi chiều tuyệt vời ấy. Nó đã an ủi em, bù đắp cho công em giữ suốt cả đời mái tóc và cách ăn mặc mà anh thích….

Bây giờ, mỗi khi làm món trứng tráng, món canh riêu cá, mùi thìa là lại gợi nhớ đến buổi đi chơi dối già tuyệt vời ấy bên anh. Em sẽ nâng niu nó, cùng với mái tóc này, bộ quần áo này, như một báu vật thiêng liêng của mối tình đầu mà vui sống cho đến lúc ra đi… Thế là em vẫn mãi mãi là của anh đấy, anh yêu ạ!”.

Nguyễn Bắc Sơn - Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 62+63 (tháng 2-3/2015)

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Bài viết cùng chuyên mục
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ