Ngày đăng:   Thứ 3, 10-01-2017 14:41:37   /   Lượt đọc: 2328

Đừng nghĩ vấn đề theo chiều hướng tiêu cực

(GDTĐ) - ??? Đầu năm học, tôi mới nhận một học sinh lớp Một rất lơ đãng, không tập trung chú ý vào bài giảng, em thường xuyên ngồi nhìn ra cửa sổ, thỉnh thoảng lại xin đi vệ sinh, nhưng thật ra em lấy lý do để ra khỏi lớp.

Tôi khá vất vả để kèm em học cho theo kịp các bạn, nhưng rất khó khăn. Qua tìm hiểu trên mạng, tôi có tải về một số trắc nghiệm đánh giá học sinh, tôi phát hiện ra em vừa là trẻ chậm phát triển, vừa có dấu hiệu tăng động – giảm chú ý, nói chung là trẻ khuyết tật. Tôi đã gọi bố mẹ em đến trao đổi, đưa cho họ xem kết quả làm trắc nghiệm của con, nhưng họ kiên quyết không chấp nhận rằng con họ kém. Họ chỉ nói rằng con họ mải chơi, mải nghịch do ở nhà được ông bà nội nuông chiều, do cô giúp việc là người tỉnh lẻ, lại hay bày trò nghịch ngợm, nên con họ chưa quen, chưa thích đi học. Họ bảo tôi cố gắng kèm giúp cháu một thời gian xem có tiến bộ không, thậm chí họ yêu cầu tôi dạy kèm riêng cho cháu sau giờ học ở trường và họ sẽ “bồi dưỡng” tôi đàng hoàng. Tôi nói sẽ chú ý giúp cháu, nhưng không giúp sau giờ vì các em học cả ngày đã rất mệt rồi, không cần thiết học thêm, hơn nữa các em mới vừa vào lớp Một.

          Một tuần sau, gia đình em đó xin hiệu trưởng cho chuyển lớp. Cô giáo đồng nghiệp của tôi vui vẻ đón nhận em. Không hiểu sao cô ấy cố tình nói với hiệu trưởng và phụ huynh học sinh rằng em đó không phải khuyết tật, chỉ là chưa chú ý và học còn hơi chậm, dần dần sẽ khá hơn. Lạ thay, học sinh đó ít xin ra ngoài, lại bắt đầu chú ý học hơn, biết viết, biết làm tính, dù chậm hơn các bạn cùng lớp. Thế là tự nhiên mọi người trong tổ, trong trường nhìn tôi với ánh mắt rất khác. Họ nghĩ tôi gây khó dễ cho học sinh để vòi quà hoặc muốn gợi ý để dạy kèm cho học sinh ngoài giờ. Tuy họ xì xào nói với nhau sau lưng, nhưng tôi nghe được hết và rất bức xúc. Có hôm bố mẹ em đó đến đón con sớm, gặp tôi ở hành lang, họ chào tôi và nói mỉa mai rằng may quá, nếu không chuyển lớp, có khi con họ cũng trở thành “khuyết tật” nếu vẫn ở lớp tôi. Trong cuộc họp tổ chuyên môn, có giáo viên nói vu vơ rằng mọi người phải có trách nhiệm chung với học sinh, không nên dễ làm khó bỏ, đẩy trường hợp khó khăn sang cho đồng nghiệp, tôi biết họ đang nói tôi, mà hôm đó có cả hiệu trưởng cùng dự. Tôi thấy việc không lớn, mà trở nên phức tạp. Tôi nên làm gì, nói gì với gia đình em học sinh, nói gì với hiệu trưởng và đồng nghiệp để chuyện ì xèo chấm dứt?

                                                                         (Nguyễn Phương Th, trường tiểu học SC)

Ảnh minh họa, nguồn: internet

*** Đúng là chuyện không lớn, nhưng bạn chưa tìm được cách ứng xử phù hợp để giải tỏa, tháo gỡ vấn đề, nên để trong lòng âm thầm chịu đựng, sẽ có lúc bạn cảm thấy không thể chịu nổi. Bạn cần nhận ra rằng sau tình huống này, bạn có được nhiều bài học, bạn sẽ trưởng thành hơn trong công tác.

          Trước tiên, bạn nên nhớ một trong những quy luật của phát triển tâm lý trẻ em là quy luật phát triển không đồng đều. Cùng tuổi như nhau, mỗi trẻ có mức độ phát triển, thành thục về tâm sinh lý rất khác nhau. Có trẻ đã học mấy năm ở các lớp mầm non, quen với các hoạt động học tập, nên vào lớp Một không có bất cứ khó khăn nào. Ngược lại, có những trẻ còn khá non nớt, khó hòa nhập ngay, có trẻ còn khóc lóc, đòi về nhà, không đi học nữa. Rất có thể học sinh cũ của bạn rơi vào trường hợp ấy, chỉ cần bạn kiên nhẫn hơn, biết chờ đợi để em quen dần với môi trường mới, cách học mới, em sẽ tiến bộ dần.

          Thứ hai, rất có thể em học sinh của bạn có một số dấu hiệu “không bình thường” về phát triển tâm lý, trí tuệ. Nhưng cách bạn tự tải trắc nghiệm trên mạng, cho học sinh tự làm rồi đánh giá em ấy là “khuyết tật” là cách làm chưa đúng. Để xác định, kết luận học sinh nào có khiếm khuyết gì phải do các nhà có chuyên môn sâu đánh giá, chứ không phải giáo viên. Giá bạn tư vấn cho cha mẹ em học sinh thử đưa con đến kiểm tra sức khỏe tổng thể cả về thể chất và tinh thần ở các cơ sở y tế chuyên nghiệp, có uy tín, sẽ tránh được sự đánh giá chủ quan của mình. Đặc biệt, với phụ huynh học sinh, khi trao đổi về con cái họ bạn không nên sử dụng các thuật ngữ khoa học như “chậm phát triển trí tuệ”, “thiểu năng trí tuệ”, “tự kỷ”, “rối loạn hành vi”… mà nên dùng những từ ngữ mềm mại hơn như “cháu hơi mất tập trung”, “cháu chưa thật sự cố gắng”… nên kết quả học tập còn hạn chế. Hãy dùng các từ ngữ mang tính mô tả hiện tượng hơn là gán cho học sinh một tật, chứng bệnh nào đó. Đừng quên, với cha mẹ, đứa con là “hòn vàng hòn bạc”, họ khó chấp nhận “hòn vàng” của mình lại có vết nứt, vết rạn.

          Điều thứ ba, khi phát hiện học sinh cũ của mình chuyển sang lớp khác mà có tiến bộ, bạn phải gần gũi, hỏi han, tự nhận mình “còn thiếu kinh nghiệm”, phải khen ngợi người đồng nghiệp là “khéo léo”. Trong cuộc họp tổ chuyên môn, bạn có thể phát biểu ca ngợi đồng nghiệp rằng: “Đúng là nhiều điều em phải học hỏi các chị, như trường hợp em X vừa rồi, em còn non và nóng vội quá. Chị nên trao đổi kỹ về trường hợp này để chị em trong tổ học tập”. Làm được như thế, bạn vừa đề cao người khác, vừa cho mọi người thấy rằng bạn nghiêm túc nhận rằng mình chỉ do chưa có kinh nghiệm ứng xử với những trường hợp đặc biệt, chứ không phải là người cố tình gây khó dễ với phụ huynh hay muốn đẩy trường hợp khó cho bạn đồng nghiệp.

          Hai điều nêu trên hãy giữ lại làm vốn liếng ứng xử những trường hợp sau này. Còn điều thứ ba, bạn có thể làm ngay trong cuộc họp tổ chuyên môn gần nhất, dù có hơi muộn, nhưng muộn còn hơn không.

          Kiến thức khoa học, kỹ năng soạn bài, lên lớp giảng bài, bạn có thể học được trong nhà trường sư phạm, còn ứng xử các tình huống sư phạm lại là một nghệ thuật, phải học hỏi, tích lũy từ thực tế cuộc sống, đặc biệt từ những tình huống cụ thể như tình huống vừa rồi. Hãy cầu thị, cầu tiến, đừng nghĩ vấn đề theo chiều hướng tiêu cực bạn nhé.

Đinh Đoàn, nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 84, tháng 12/2016

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ