Ngày đăng:   Thứ 2, 13-02-2017 09:45:40   /   Lượt đọc: 2608

Tết bố vợ ngày ấy và bây giờ

(GDTĐ) - Tết bố vợ từ lâu đã trở thành nét đẹp truyền thống của người dân Việt Nam. Trước đây, Tết bố vợ thường là “đôi gà sống thiến và cặp rượu”. Nhưng ngày nay cuộc sống đã có nhiều thay đổi, những món quà Tết bố vợ cũng không còn như xưa nữa. Xung quanh chuyện Tết bố vợ cũng có nhiều chuyện dở khóc, dở cười.

Con hại bố rồi!

Một anh con rể là giáo viên, sống ở Hà Nội, còn gia đình nhà vợ sống ở một làng nhỏ ở tỉnh Nam Định. Do mới là năm đầu tiên làm rể, nên chàng rể muốn gây ấn tượng với gia đình nhà vợ. Nhân chuyến công tác lên Sơn La, tiện có xe, chàng rể đã thuê người vào rừng chặt hai cây đào phai, gốc to bằng nửa cái cột đình, chỉ có hai cây đào mà đã đầy một ô tô tải. Một cây anh để cho nhà mình ở Hà Nội thì không sao, nhưng còn cây anh chở về biếu bố mẹ thì thật “kinh khủng”. Làng nhỏ, nên đường làng cũng nhỏ, xe tải chỉ đi được đến đầu làng phải dừng lại. Từ chỗ đỗ xe đến nhà bố vợ anh còn gần một cây số, biết làm sao đây. Loay hoay tính toán, cuối cùng chàng rể mới bảo lái xe cứ đứng coi cây, còn anh cuốc bộ về nhà bố mẹ vợ, kéo theo khoảng gần chục người với đủ các dụng cụ như dây thừng, dây chão, đòn gánh, gộc tre ra chỗ xe đỗ. Hơn chục con người đánh vật gần một buổi sáng mới kéo được cây đào về nhà. Trẻ con, người lớn, ông già, bà cả trong làng thấy hò la inh ỏi, tưởng có đám chọi trâu cũng kéo nhau ra xem.

Nhưng khổ nhất là ba gian nhà của bố mẹ vợ anh thì nhỏ, mà cây đào quá to, không biết làm sao được, cuối cùng cả nhà quyết định để cây đào ở giữa vườn. Thấy cây đào to, cả làng kéo đến xem. Đám trẻ con thì chen nhau đứng cạnh cây đào, đứa chỉ trỏ, đứa bình luận. “Ông bà nhạc” vui ra mặt, vì cả làng cả tổng từ trước đến giờ có ai có chàng rể tốt thế đâu. Nhưng khi chàng rể đi rồi, nhìn lại, ông bố vợ mới “mặt méo xệch”. Cả vườn su hào định để ra giêng bán cho được giá đã bị dẫm đạp nát bươm. Thấy ông than thở “mày hại bố rồi con ơi”, bà mẹ vợ an ủi: “Thôi, con nó có lòng, trách nó làm gì. Để tôi nhổ hết đám su hào, muối dưa, mai kia vợ chồng nó về, bảo chúng nó mang lên Hà Nội dăm chục củ mà ăn dần. Đi đâu mà thiệt”. Ông gượng cười: “Thì đành vậy, biết làm sao”.

Ảnh minh họa

Cứ biếu bố “một cục”

Một anh rể khác từ nửa tháng trước Tết vò đầu bứt trán mà không biết mua gì để biếu bố mẹ vợ. Anh bảo vợ mua tặng bố mẹ mỗi người một bộ quần áo mới, vợ anh mắng: “Vớ vẩn, có phải sinh nhật đâu mà tặng quần áo. Với lại, bố mẹ em thiếu gì quần áo”. Hôm sau hỏi anh bạn thân, được anh này quân sư là cứ mua biếu các cụ cái gì có giá trị, thiết thực, sử dụng được lâu dài. Anh đã bí mật mua một cái bếp từ, một máy xay sinh tố, một cối xay thịt, gói ghém cẩn thận. Về nhà, bị vợ mắng rằng: “Anh hâm à? Tết cơ mà. Để các thứ đó đến lúc khác tặng. Con rể ai lại biếu quà Tết bố vợ bằng máy xay thịt!”. Hôm sau bí quá, anh gọi điện tới Trung tâm tư vấn tâm lý tình cảm, được một chuyên gia khuyên rằng: “Nên biếu một món quà nào đó có ý nghĩa tinh thần thì tốt hơn”, nhưng cô nhân viên tư vấn ấy không nói cụ thể mua gì. Thế là buổi trưa, anh dạo phố, nhìn thấy bên đường bán nhiều tấm “Đại tự” lồng khung gỗ sơn son thếp vàng rất đẹp. Các chữ còn được viết theo lối thư pháp trông rất đẹp. Loanh quanh mãi, anh mới chọn một tấm khổ 1m50 – 90cm rộng gần bằng cái chiếu. Tấm đại tự ghi bốn chữ bay bướm “Thọ tỉ Đông Hải”, tức là “Thọ như biển Đông”. Anh nghĩ, người già chỉ mong sống lâu cùng con cháu, nên chắc chắn món quà này có ý nghĩa. Nào ngờ về đến nhà, vợ anh cười lăn lộn bảo rằng: “Anh hâm nặng rồi, có phải ngày mừng thọ đâu mà anh tặng món này. Vả lại, nhà bố mẹ chật, tấm trướng anh tặng sẽ treo ở đâu. Không khéo thay được cái cánh cửa buồng chứ chẳng chơi”. Lúc ấy anh mới ngẩn người ra bảo “ừ nhỉ, mình ngu thật”.

Đến tận 29 Tết rồi mà anh con rể vẫn chưa mua được quà Tết cho bố mẹ vợ. Anh vò đầu bứt tai hỏi vợ rằng nên mua gì. Vợ anh gọn lỏn một câu: “Sao anh khổ sở thế, cứ biếu các cụ một cục, các cụ muốn tiêu gì thì tiêu”!!!

Bên này “7 up”, bên kia “Cô ca”

Sát Tết tôi ghé thăm vợ chồng anh bạn thân, thấy anh chị bày đồ ra khắp nhà, rồi lại xếp thành hai đống. Chị lẩm bẩm “Bên này 7 up, thì bên kia Cô ca; bên này một rượu lúa mới thì bên kia 2 chai vang; bên này kẹo lạc thì bên kia kẹo vừng, bên này mứt dừa thì bên kia mứt táo”. Hoá ra anh chị đang chia quà biếu hai bên bố mẹ. Anh chị bảo: “Nhà em cứ sòng phẳng, biếu bố mẹ chồng thứ gì thì biếu bố mẹ vợ thứ ấy. Nếu không có thì thay bằng một thứ tương đương giá trị”. Đang chia quà, anh hét toáng lên: “Thôi chết, còn một gói long nhãn, không biết biếu bên nào?”. Chị cười giòn: “Anh cứ yên tâm, em đã có cân vải sấy khô rồi. Bên anh quê vải, nhưng không có nhãn, biếu long nhãn là tốt nhất. Bên em các cụ tiếp khách bằng vải sấy khô là nhất rồi”. Nhưng ngần ngừ một lát, anh bảo: “Thế thì bên em thiệt quá, vải khô có hai chục nghìn một cân, trong khi đó long nhãn đắt gấp mấy lần”. Cứ như thế, họ mải mê phân chia quà Tết, cãi nhau ỏm tỏi, bảo bên này lợi, bên kia thiệt mà quên sự có mặt của tôi, một vị khách đến không đúng lúc. Ngày mai anh chị thuê taxi về hai quê biếu quà Tết đôi bên, không biết bố mẹ hai bên có vui, có hạnh phúc không?

Không người cha người mẹ nào nuôi con gái khôn lớn, gả chồng chỉ để mong được nhận quà Tết. Bố mẹ vợ cho ta cả một người vợ, chúng ta có biếu các cụ bao nhiêu cũng khó lòng bù đắp được công lao. Nếu vợ chồng bạn không có quà to, thì chỉ một hộp mứt, một gói chè, một chai rượu... cha mẹ cũng rất vui lòng. Đừng tốn nhiều thời gian, tiền của và cả sự suy tính để lo quà Tết bố vợ mà mất vui. Hãy nhớ câu các cụ hay phàn nàn ngày Tết là: "Cái gì cũng có, chỉ thiếu chúng nó!".

Đinh Thủy - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 85+86, tháng 1,2/2017

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ