Ngày đăng:   Thứ 3, 20-10-2015 09:35:18   /   Lượt đọc: 18493

Bệnh...đói những lời khen

(GDTĐ) - Biết khen là một trong những bí quyết làm nên thành công. Tiếc thay, nhiều khi chúng ta có thừa những lời trách móc, phê bình mà lại thiếu những lời khen dành cho những người thân yêu của chúng ta. Đó cũng chính là một căn bệnh - bệnh… đói những lời khen.

Ảnh minh họa

Gia đình nọ hai vợ chồng đều là trí thức, có cậu con trai 3 tuổi tên là Sơn đang học mẫu giáo. Vì bận rộn với công việc giảng dạy, nghiên cứu khoa học, viết văn, làm báo, nên người mẹ ít có thời gian chăm sóc con. Mọi công việc người mẹ đều nhờ vào cô giúp việc. Các cô giáo mầm non hiện nay rất hào phóng trong việc tặng “phiếu bé ngoan” cho các em nhỏ vào chiều ngày cuối tuần. Người lớn vẫn biết đây chỉ là cách “động viên” trẻ nhỏ, nhưng đứa trẻ được tặng phiếu bé ngoan thì hớn hở, thích thú, tự hào với “thành tích vượt bậc” của mình.

Chiều hôm đó, được cô giáo tặng phiếu bé ngoan, Sơn giữ khư khư trong tay. Ngồi sau xe đạp do cô giúp việc chở, Sơn hỏi mẹ có nhà không. Khi biết mẹ đang ở nhà, cậu bé giục cô đạp xe nhanh lên để còn đem phiếu bé ngoan về khoe mẹ. Về đến nhà, cậu bé Sơn chạy ào đến bên mẹ, hí hửng khoe:

- Con chào mẹ, mẹ ơi hôm nay con ngoan lắm, được cô giáo tặng phiếu bé ngoan mẹ này!

Đang bận với việc dịch bài báo mang tên “Tâm lý trẻ em tuổi mẫu giáo” từ tiếng Anh ra tiếng Việt để kịp gửi cho tòa soạn vào ngày mai, người mẹ ậm ừ qua quýt:

- Giỏi lắm – Người mẹ nói, mắt không rời màn hình máy tính – Con ra ngoài chơi với cô giúp việc để mẹ làm việc nhé.

Cậu bé Sơn buồn thiu, thất vọng vì thấy mẹ không thực sự quan tâm, không “trân trọng” tấm phiếu bé ngoan của mình, nên cậu vẫn quanh quẩn bên mẹ. Một lát sau, cậu lại giơ tấm phiếu bé ngoan về phía mẹ, nói:

- Mẹ ơi, tấm phiếu bé ngoan của con có đẹp không mẹ? Có bông hoa sen đẹp ơi là đẹp mẹ này!

Đang vội, mẹ bé Sơn lại trả lời qua quýt:

- Ừ, đẹp lắm, con ra kia chơi đi, cô giúp việc tắm cho con.

Miệng cậu bé Sơn nói “vâng ạ!”, nhưng lòng cậu bé vẫn không vui. Cả tuần cậu phấn đấu, nay mới được thành tích thế này mà mẹ không quan tâm, không xoa đầu khen, không bế cậu lên thơm vào má như cậu tưởng tượng. Vẫn quanh quẩn ở cạnh mẹ, cuối cùng cậu quyết định đứng sát bên mẹ, chạm bàn tay nhỏ bé của mình vào bàn tay mẹ, cậu khen:

- Mẹ ơi, sao bàn tay của mẹ đẹp thế, đẹp như bàn tay cô tiên ấy!

Bất chợt, người mẹ sững người, buông thõng bàn tay đang nắm chuột không dây, để con chuột máy tính rơi xuống đất. Mẹ Sơn nghe câu nói này quen quen, rồi chị nhớ ra cách đây 6 năm, khi chồng chị còn đang chinh phục chị. Có lần anh nắm bàn tay chị, khen bàn tay đẹp, mềm, ấm, khiến chị ngây ngất hạnh phúc, trái tim chị tưởng chừng như có thể tan chảy ra được. Bao năm rồi có ai khen bàn tay của chị đẹp nữa đâu, hôm nay con chị lại khen bàn tay chị đẹp. Chị quay lại nhìn con âu yếm, rồi bế bổng con trai đặt lên lòng, cảm động nói:

- Con trai của mẹ ngoan lắm, mẹ cảm ơn con đã khen bàn tay mẹ. Đâu, phiếu bé ngoan của con đâu, cho mẹ xem nào. Ừ, đẹp quá. Hai mẹ con mình ra kia chơi một lúc, rồi mẹ tắm cho con nhé.

Cậu bé Sơn cười mãn nguyện, vội vàng nói “vâng ạ!”, rồi chạy trước kéo tay người mẹ theo sau.

Lại có câu chuyện khác về một chị cán bộ hội phụ nữ. Hai vợ chồng chị học cùng đại học, cùng ra trường, nhưng anh kém may mắn nên bao năm rồi anh vẫn chỉ là một “nhân viên mẫn cán”. Ngược lại, do năng động, kèm theo chút may mắn, chị nhanh chóng đạt được địa vị xã hội nhất định. Vừa là Chủ tịch hội phụ nữ phường, vừa là cán bộ trong Đảng ủy phường. Nhiều nhà báo tìm chị phỏng vấn. Nhiều lần chị vắng nhà dài ngày để theo lớp tập huấn ở tỉnh xa. Không ít lần chị có khách là những cán bộ phường, quận tới tận nhà trao đổi công việc. Trong thâm tâm, chồng chị có chút buồn và ghen tỵ với chị. Thỉnh thoảng anh “mặt nặng mày nhẹ” với chị, chị đều nhận ra, nhưng vì công việc, chị cố gắng giữ hòa khí. Hôm vừa rồi chị tham gia cuộc thi người phụ nữ “Giỏi việc nước đảm việc nhà”, chồng chị cũng đi cổ vũ chị cùng hai cô con gái.

Trong phần thi ứng xử, khi người dẫn chương trình hỏi: “Điều gì khiến chị thành công như ngày hôm nay”, chị nhìn xuống phía khán giả, nơi có chồng và hai con ngồi, bình tĩnh trả lời: “Trước tiên cho phép tôi tâm sự vài lời. Tôi chỉ là người phụ nữ may mắn, bởi tôi có một người chồng tuyệt vời, thương yêu vợ con, biết chia sẻ việc nhà, tạo điều kiện tối đa để tôi tham gia công tác xã hội. Anh là chỗ dựa tinh thần cho tôi và các con. Tôi cảm ơn số phận đã cho tôi gặp anh, cảm ơn cha mẹ đã sinh ra anh, một người đàn ông nhân hậu. Tôi sẽ chẳng làm được gì nếu không có anh ấy. Tôi nghĩ, tôi sẽ cố gắng cống hiến một thời gian nữa, rồi cũng phải quay trở về với thiên chức làm vợ, làm mẹ, dành nhiều thời gian chăm sóc anh và lo cho các con. Xin cảm ơn anh, người chồng của em, cảm ơn các con, niềm tin và hy vọng của mẹ!”.

Cả hội trường vang dậy tiếng vỗ tay. Chị nhìn thấy chồng và hai con chị vỗ tay to nhất.

Khi ra đến cửa, chị gặp người chồng đứng đón với bó hoa tươi. Anh trao hoa chúc mừng chị, kèm theo câu nói rất nhỏ: “Anh và các con tự hào về em. Cố gắng hơn nữa nhé, có anh ở bên em!”. Chị mỉm cười, nói nhẹ: “Vâng!”. Trong đôi mắt chị ánh lên niềm hạnh phúc của sự thành công không phải vì giải thưởng 500 nghìn đồng, mà vì đã chinh phục được trái tim người chồng đang có nguy cơ bị tổn thương.

Khen là một nghệ thuật. Mong được nhận những lời khen đúng lúc, đúng mực là khát khao của mỗi người, từ trẻ nhỏ đến người có tuổi, từ người bình thường đến những người tưởng chừng như đã rũ bỏ mọi ham muốn, chỉ mong cống hiến cho chân tu.

Đinh Đoàn, Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 69 (tháng 10/2015)

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ