Ngày đăng:   Thứ 2, 07-01-2019 14:15:04   /   Lượt đọc: 342

truyện ngắn: Vị ngọt ban mai

(GDTĐ) - Mùa hè năm nay tôi được đến một ngôi làng đẹp vùng Sơn Tây để tham dự một sự kiện vui vẻ tràn đầy những ấn tượng trong trẻo vô cùng. Vốn là một cô giáo và cũng là người viết văn nên tôi cảm thấy thoải mái thích thú được sống trong một trại hè với các em học sinh đã có những bài viết tốt được chọn từ cuộc thi “Em tập viết văn làm thơ” do Cung thiếu nhi Hà Nội tổ chức.

 

Buổi chiều đầu tiên đến lúc nào không biết, bữa cơm giản dị đã được bày trên bàn, tôi gọi các em vào cùng mâm, em lớn là chị, em nhỏ là em. Ngồi bên tôi là một cô bé người nhỏ nhắn. Tôi để ý thấy em thích ăn canh và rau không đụng đũa tới các món xào, rán. Trời nóng thế này chắc là em khát lắm. Trên bàn lúc ấy chỉ có hai chai nước ngọt, trong mâm lại có sáu người. Tôi bảo các em cách lấy đá và rót nước từ chai nước ngọt đầu tiên chia đều cho các cốc, mỗi cốc một ít, sau đó lại chia tiếp chai nước ngọt thứ hai đều như vậy. Thế là ai cũng có nước ngọt để uống, em lớn và em nhỏ cùng thỏa mãn. Hóa ra bài học đầu tiên không phải là học viết văn mà là học cách chia nước uống.

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, bữa cơm đã kết thúc, các em cùng tôi bước ra vườn trong một tâm trạng có đôi chút bâng khuâng. Nắng vừa còn lung linh trên ngọn cỏ thế mà thoáng chốc tan đi đâu mất rồi. Trên bầu trời xanh thẫm, ngôi sao hôm hiện ra cùng vầng trăng non hình lưỡi liềm lơ lửng mong manh tưởng như một cơn gió thổi qua cũng có thể làm trăng và sao rơi xuống mái tóc tơ nào đang bay phơ phất…

-         Cô ơi cảnh đẹp quá, cô dạy con làm văn tả cảnh hoàng hôn nhé!

Một giọng nói khe khẽ thủ thỉ bên tôi. Nghe thế tôi chưa kịp nghĩ ra cách trả lời  thế nào thì chợt sững sờ nhìn về phía tây, ngay trước tầm mắt của tôi, rất gần là núi Ba Vì, ánh mặt trời đã từ từ khuất dần sau ngọn núi. Tôi xúc động reo lên:

-Các em ơi, trước mặt chúng ta là núi Ba Vì còn gọi là núi Tản Viên, ngọn núi linh thiêng của nước Việt chúng ta, thật là may mắn được ngắm nhìn cảnh hoàng hôn ở núi Ba Vì!

Các em học sinh lặng người ngắm nhìn cảnh tượng huy hoàng kỳ vĩ trước mắt, trước sự biến ảo của thiên nhiên, lúng túng không biết nói sao cho nổi nỗi niềm giao hòa của tâm hồn với ngoại cảnh.

Bỗng lại có một em hỏi nhỏ:

-         Ngày mai cô ra đề văn gì hả cô?

Bật cười trước câu hỏi thật thà của em học sinh có tâm trạng quá lo lắng, tôi nói: "Các em ạ, chúng mình đang đi trại hè, đừng nghĩ ngợi giống như chuẩn bị thi cử ở nhà trường. Hãy để tâm hồn mình thảnh thơi đi em, thật thoải mái nhìn ngắm thưởng thức thiên nhiên. Các em cứ vui chơi, trò chuyện tự nhiên, nói chuyện gì cũng được, quên chuyện Văn tả cảnh đi nhé!".

Nghe thế các em bắt đầu nô đùa trò chuyện rôm rả, rồi đủ mọi thứ chuyện trêu chọc nhau bung ra… Các em xô đẩy, chạy đuổi bắt, cười như nắc nẻ.

Tôi chợt chú ý đến một em không chạy nhảy, trò chuyện với bạn nào cả. Đó chính là cô bé ngồi cạnh tôi trong bữa ăn, chỉ thích ăn rau và canh. Em ngồi lặng im trên bãi cỏ, mắt nhìn lơ mơ vào khoảng trời đang tím sẫm dần dần. Tôi hỏi em:

-         Sao em không chơi với các bạn?

Em lắc đầu, rồi im lặng không trả lời tôi. Tôi ngồi xuống bên em, cùng lặng im như thế, ngắm nhìn bầu trời với những làn mây rất mỏng đang bay chầm chậm. Khi ngồi bên tôi, dường như cảm nhận được một tình thân mật ấm áp, em bỗng cất tiếng nói :

-          Cô ạ, em không chơi được với bạn nào cả vì giờ đây em chỉ cảm thấy có hai người bạn. Đó là “Hoàng hôn” và “Nỗi buồn”.

Tôi ngạc nhiên sững sờ trước suy nghĩ“ chững chạc” của một em học sinh. Không biết nói gì hơn, tôi chợt hỏi:

-         Đây là lần đầu tiên em xa nhà à?

-         Dạ, vâng!

Lặng yên thêm một lúc lâu … Tôi nói:

-         Hay là, cô trò mình đi về phòng đi ngủ, mai ta dậy sớm, biết đâu ta sẽ gặp hai người bạn khác thú vị hơn nhiều.

-         Ồ thế ạ? Có thật không hả cô?

Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.

Đêm đó trong phòng của tôi có tới năm em, tất cả nằm trên chiếc đệm trải trên sàn nhà. Các em bên nhau nằm lăn lóc say sưa hình như tuổi thơ đang lớn trong một giấc ngủ sâu.

Khi ánh bình minh ló rạng, tôi chợt thức giấc. Vốn có thói quen hay dậy sớm và thích đi dạo buổi sáng, không muốn động đến giấc ngủ say sưa của các em, tôi nhẹ nhàng vào phòng vệ sinh rồi sửa soạn đi ra ngoài vườn. Tôi vừa khép cánh cửa ra vào lại thì bỗng… cánh cửa lại hé ra, một gương mặt trẻ con ló mắt nhìn tôi, một nụ cười rạng rỡ: "Cô cho em đi cùng ạ".

Hóa ra là cô bé “hoàng hôn”! Tôi chìa tay ra nắm tay em: “Nào, ta cùng đi!”. Chúng tôi cùng dạo bước trong vườn tiến ra phía một cái hồ rộng đang tràn đầy gió mát rượi. Từ phía đông những tia nắng ban mai chiếu trên những rặng tre xanh mướt, tỏa những đốm sáng lấp lánh trên mặt hồ. Và kia, ở phía tây, ngọn núi Ba Vì hiện ra một mầu lam như in những nét cổ kính ngàn năm giữa bầu trời xanh bát ngát. Tôi bảo em: "Thế là mình lại được nhìn thấy núi Ba Vì trong buổi sớm mai rồi. Em có yêu núi Ba Vì không?".

Em ngước mắt nhìn tôi:

-         Đây là lần đầu tiên em được nhìn thấy núi Ba Vì. À…

-         Sao, em định hỏi gì?

-         Cô có nói rằng, sớm mai ta sẽ gặp hai người bạn mới thú vị hơn?

Tôi cười, trong bụng hơi lo. Đôi khi mình cứ có thói quen nói bừa với trẻ con, để rồi quên phắt đi, mà không hiểu rằng, nếu để các em thất vọng, các em bị lừa dối lần đầu thì mãi mãi về sau các em sẽ không tin mọi lời nói của mình nữa.

Lúc ấy chúng tôi cùng bước đến bên hồ. Nhìn xuống mặt nước trong veo, tôi thấy hiện lên bóng núi Ba Vì giữa trời xanh mây trắng. Tôi liền chỉ cho em xem cảnh ấy.

-         Em nhìn kìa, mặt nước hồ in hình gì đó có khác người bạn “Hoàng hôn” của em hôm qua không?

Cô bé sững sờ nhìn mặt nước rồi bất ngờ reo lên:

-         Đẹp quá, người bạn này, em đặt tên là “Ban mai”!

Tôi vỗ tay, mừng húm, mừng cho cả chính mình:

-         Thế là gặp một người bạn mới rồi nhé!

-         Vâng, còn người bạn thứ hai?

Chúng tôi lại thong thả bước trong một niềm háo hức nhìn quanh, ánh mắt tìm tòi khám phá một buổi sáng ở một nơi xa lạ, mình mới đến lần đầu. Kìa, rất gần tôi là một cây trứng cá. Tôi gần như nín thở bước lại gần. Chà, những quả trứng cá chín sẫm lấp ló trên cây. Tôi bảo em cách hái quả. Chỉ một thoáng, đã đầy một lòng bàn tay quả trứng cá.

-         Em ăn thử đi!

-         Ngọt quá, cô ạ. –Em cười sung sướng, mắt ngời sáng- Người bạn thứ hai đây rồi!

Giờ đây, như vừa có một phép tiên, em học sinh của tôi đã tự giải thoát khỏi nỗi buồn vơ vẩn, em trở thành một cô bé khác hẳn ngày hôm qua, vẻ mặt rạng rỡ vui sướng em nói:

- Cô ơi, em đem về phòng cho các bạn nhé!

Cô bé ôm những quả trứng cá trong tay hối hả chạy thật nhanh như một con chim vụt bay về với bầy đàn của mình. Thế là từ việc tìm được người bạn “Ban mai” và người bạn “Cây trứng cá”, những người bạn chỉ có thể trò chuyện với em trong tâm tưởng… em đang đến với những người bạn có thật của mình, những người bạn sẽ trò chuyện với em bằng những tiếng cười tiếng nói rộn rã đầy âm sắc.

Lê Phương Liên - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 106+107, tháng 11/2018

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ