Ngày đăng:   Thứ 2, 28-01-2019 14:38:48   /   Lượt đọc: 407

Người nữ cựu chiến binh “vịn” thơ đứng dậy

(GDTĐ) - Mỗi khi nghe về gương vượt lên những khó khăn vất vả cuộc đời của cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Thị Thanh Xuân, sinh năm 1962 ở ngõ 58 phố Trần Bình, quận Cầu Giấy bằng lời thơ ca của mình, khiến ai cũng phải xúc động.

Chị quê ở Sơn Thành, Yên Thành (Nghệ An), đi bộ đội từ năm 19 tuổi, được biên chế về Tổng cục kỹ thuật- cục vũ khí đạn (QĐND VN). Năm 2010, do hoàn cảnh khó khăn chị được đơn vị cho về nghỉ hưu với hàm thiếu tá. Từ hai bàn tay trắng, vợ chồng chị Xuân bươn trải mưu sinh trụ vững trên đất Hà thành. Nhưng nỗi buồn cứ lần lượt đến với chị, con trai đầu lòng 10 tuổi qua đời, khi chị sinh thêm được người con gái út thì chồng chị chia tay đi ở riêng mà không đoái hoài tới vợ con. Một mình nuôi con mọn, bố đẻ già yếu đã 97 tuổi. Sức khỏe suy giảm, tinh thần suy sụp, nhiều hôm chị nằm thao thức không ngủ được. Đang lúc buồn chán, chị được anh chị em trong Hội CCB động viên khuyên nhủ hãy giữ vững tinh thần của anh bộ đội Cụ Hồ.

 

Nhiều đêm trăn trở, trong đầu chị bỗng bật lên một ý tưởng lấy việc viết thơ ra cho khuây khỏa nỗi buồn. Thời kỳ trong quân ngũ, chị là người tích cực tham gia viết báo tường của đơn vị. Nhiều bài được viết ra từ đáy lòng của chị nên anh em trong đơn vị khen hay và động viên chị là người có năng khiếu về thơ. Nay về đời thường, giữa xô bồ cuộc sống mưu sinh, chị Xuân quyết tâm lấy viết thơ để cứu rỗi cuộc đời. Không thể ngờ chỉ sau một năm tham gia vào CLB thơ quận Cầu Giấy, những bài thơ của chị đã được mọi người đón nhận. Từ đó, tranh thủ việc nhà, vừa nuôi con gái ăn học, chị Xuân lao vào viết thơ. Thơ viết xong chị đưa cho bạn bè, nhất là các CCB trong chi hội và Hội CCB phường đọc. Được sự động viên của bạn bè, đồng đội chị Xuân tham gia vào rất nhiều CLB thơ ca của Cầu Giấy và Hà Nội như: CLB thơ Tháp Bút, CLB thơ Tầm Xuân, CLB thơ Công nhân, CLB thơ Hoa đại thụ, Hương đất Việt, Thi đàn Việt Nam, CLB thơ Việt Nam… Ngày ngày cặm cụi viết thơ, những bài thơ của chị mang hồn cốt của người lính giữa đời thường khiến bạn đọc càng xúc động. Chị còn tham gia CLB “Âm vang thạch hãn”, “CLB mãi mãi tuổi 20” hát cho đồng đội và còn tích cực tham gia làm thiện nguyện tại Bệnh viện nhi Trung ương, luôn gương mẫu đi đầu đóng góp ủng hộ đồng bào bão lụt.

Hàng tuần, hàng tháng đi sinh hoạt tại các CLB khiến chị Xuân cảm thấy khỏe khoắn hơn. Chị đã có hàng trăm bài thơ in chung và đã cho ra mắt tập thơ “Trăng vỡ” do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành. “Trăng vỡ” nói lên tất cả nỗi lòng của nhà thơ với gia đình và cuộc sống hiện tại. Đầu năm 2018 chị lại cho ra mắt tập thơ “Phận cỏ”, ở đó thể hiện nỗi niềm của chị giữ được chữ hiếu với cha già - một lão thành cách mạng. Người con Thanh Xuân chỉ biết động viên cha: “Gắng lên cha nhé cha ơi!”. Nhờ có sự động viên, chăm sóc của chị, đến nay ông cụ vẫn sống vui sống khỏe dù đã bước sang tuổi gần bách niên. Còn với con gái vừa vượt vũ môn lớp 9, thi đỗ vào trường THPT Xuân Đỉnh (quận Bắc Từ Liêm), nhà thơ viết: “Cả đời dành dụm cho con/mong sao con mẹ chăm ngoan thảo hiền”. “Tôi suy nghĩ phải tự cứu lấy mình trước khi trời cứu. Một thân một mình nuôi con, bản thân lại bệnh tật, cha già ốm đau do chiến tích chiến tranh để lại. Để động viên mình, tôi chỉ còn cách gửi lòng mình vào những trang thơ để tự an ủi mình, giao lưu, chia sẻ với bạn bè. Tôi đã “vịn” vào những câu thơ để đứng dậy trong những lúc sức cùng, lực kiệt... Giờ ngoảnh lại thấy chặng đường ấy mình đã vượt qua thật kiên cường dũng cảm. Tôi viết thơ để mà sống, để mà vươn lên. Không viết thơ đăng báo lấy nhuận bút, không khoe khoang thơ với bạn bè. Tôi viết để tự răn mình sống vui sống khỏe, vượt qua những khó khăn thách thức của cuộc đời.” - Chị Thanh Xuân bộc bạch.

Trong một số bài thơ và tập thơ “Trăng vỡ” của chị, tôi tâm đắc những bài chị viết về người lính. Bài “Nhớ đơn vị”, chị viết: “Về hưu nhớ quá bạn hiền/ Nhớ đơn vị cũ nỗi niềm đầy vơi/ Nghỉ hưu con cháu vui cười/Khi vui vẫn nhớ cái thời cháo rau… Kỷ niệm ơi thuở gian nan/Đồng đội gặp lại giòn tan nụ cười…”. Ngoài ngũ tuần, mái tóc đã điểm sương, nụ cười vẫn nở trên môi như đóa hoa người lính năm nào…

Minh Nguyệt - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 108, tháng 12/2018

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ