Ngày đăng:   Thứ 3, 13-03-2018 16:13:47   /   Lượt đọc: 790

Những người thầy nơi phên dậu Tổ quốc

(GDTĐ) - Năm nay, chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô” với chủ đề “Chiến sĩ quân hàm xanh nâng bước em tới trường” tuyên dương 60 cán bộ, chiến sĩ bộ đội biên phòng ở 44 tỉnh, thành phố, có nhiều thành tích đóng góp vào sự nghiệp giáo dục của đất nước. Với những người thầy ấy, niềm hạnh phúc của họ là sự hiểu biết, tự tin của bà con, là những bước chân bé nhỏ được tới trường và tiếng chào “thầy” trân trọng, yêu quý…

Nỗ lực mang con chữ đến cho bà con

Trong số những cán bộ, chiến sĩ được tuyên dương, người nhiều tuổi nhất là Thượng tá Nguyễn Hữu Phúc, sinh năm 1964, Trưởng ban vận động quần chúng thuộc Ban chỉ huy Bộ đội biên phòng tỉnh Đăk Lăk. Người ít tuổi nhất là chiến sĩ Nguyễn Hoàng Tam, sinh năm 1994, chiến sĩ đồn biên phòng Tuyên Bình thuộc Ban chỉ huy Bộ đội biên phòng tỉnh Long An.

Thiếu tá Phạm Công Khanh hiện đang công tác tại Đồn Biên phòng Bát Xát, Bộ đội biên phòng tỉnh Lào Cai chia sẻ, khi về công tác tại Bát Xát khó khăn không chỉ là sự nghèo khó, thiếu thốn về vật chất mà nơi đây còn thiếu chỗ học cho trẻ em. Thêm vào đó, người dân chưa nhận thức rõ về sự cần thiết của giáo dục, của con chữ đối với thế hệ tương lai dẫn đến việc trẻ em bỏ học, không đến trường. Những lí do thường được các bậc phụ huynh đưa ra khi cho con em mình nghỉ học là nhà nghèo, xa trường, gia đình thiếu lao động... Hệ quả là trẻ em không được tới trường, người lớn mù chữ.

Do vậy, Thiếu tá Khanh đã cùng với đồng đội, phối hợp với Trung tâm học tập cộng đồng xã Bản Vược và các nhà trường, giáo viên tích cực tuyên truyền vận động nhân dân tham gia học xóa mù chữ và chống tái mù chữ sau biết chữ. Lớp học ngày một đông hơn nhưng lại rơi vào tình trạng thiếu giáo viên, Thiếu tá Công Khanh đã đề xuất với đơn vị để tự mình đảm nhận nhiệm vụ là thầy giáo lớp học xóa mù chữ cho bà con. Lớp học này cũng có nội quy riêng, yêu cầu học sinh nghiêm túc tuân thủ, đi học đúng giờ và đều đặn.

Thượng úy Dương Văn Sơn đến từng gia đình động viên trẻ đến trường

Sở dĩ lớp học phải “thiết quân luật” như vậy là bởi có rất nhiều học sinh của lớp là người lớn, thường xuyên bận rộn công việc nhà, nhất là vào mùa vụ. Nếu không có uy tín của thầy giáo cùng biện pháp quản lý nghiêm túc, lớp học sẽ không giữ được học sinh. Thầy Khanh chia sẻ: Tôi không có nghiệp vụ sư phạm, không có kinh nghiệm giảng dạy, thế nhưng, tôi đã cố gắng học hỏi và rèn luyện, phối hợp cùng với đồng đội và các nhà trường tại địa bàn để đem con chữ đến cho người dân. Tôi cũng báo cáo chỉ huy và cùng với đồng đội xây dựng kế hoạch cụ thể chi tiết cho từng ngày, từng tuần dạy học.

Đến nay, thầy Khanh và đồng đội đã vận động được 28 chị em có độ tuổi trung bình từ 30 đến 55 đến lớp đầy đủ. Ban đầu 28/28 học viên tham gia học tập đều không biết con chữ, con số. Hiện nay, những học viên này đã có thể đọc, viết và ngày càng thích được đến lớp.

“Tôi hiểu họ là những người chưa từng làm quen với sách vở nên mọi chữ cái đều được hình tượng hóa cho dễ học, giống như bài học đầu tiên là chữ O thì tôi mang theo quả trứng để học viên dễ nhớ, khi học thấy con chữ không khó học, ai nấy đều thích thú và đến lớp đầy đủ để mong chờ xem bài học hôm nay là gì?” -thầy Khanh chia sẻ.

Việc học chữ không chỉ giúp bà con đọc hiểu sách vở mà còn giúp ích rất nhiều cho họ trong đời sống. Nhờ biết chữ, các chị, các mẹ đi chợ đã biết nhìn hạn sử dụng của đồ ăn, đồ dùng, biết vận dụng phương pháp chăm sóc con, biết chăn nuôi làm kinh tế, thậm chí, nhiều chị còn biết nhìn bản đồ mà không cần phải hỏi đường... Biết chữ, có kiến thức, bà con cũng tự tin hơn khi giao tiếp, không còn sợ hãi ra đường bị lừa gạt như trước đây.

Một trong những học trò của thầy Khanh là chị Phàn Thị Hằng, người phụ nữ có 2 con. Nhờ lớp học của thầy, chị Hằng từ chỗ không biết cách cầm bút nay đã đọc thông, tính thạo. Trong lớp, chị Hằng rất cố gắng học tập. Hiện tại, chị Hằng đã hoàn thành chương trình mức độ 2, tương đương với học sinh lớp 5.

“Trước đây, bà con thường gọi tôi là chú bộ đội. Kể từ khi dạy lớp học xóa mù chữ, mỗi lần đi đường, nhìn thấy, họ reo to: Thầy giáo Khanh kìa. Điều đó làm tôi xúc động lắm! Thậm chí, ngày 20/11, nhiều học viên nhìn thấy tôi còn chạy ra chúc mừng, đó là điều hạnh phúc đối với những chiến sĩ được may mắn cầm phấn như tôi - thầy giáo “quân hàm xanh”…

Và “nhường cơm, sẻ áo”

Thầy giáo Phạm Văn Hiếu, Chính trị viên phó Đồn biên phòng huyện Ea Súp, tỉnh Đăk Lăk cho biết anh công tác tại đây từ năm 2011. Ea Súp có đặc thù là vùng kinh tế mới nên tình hình kinh tế - văn hóa - xã hội trên địa bàn còn chậm phát triển; cuộc sống của bà con nhân dân trên địa bàn gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn, tỷ lệ hộ nghèo cao; trình độ văn hóa, nhận thức của người dân còn thấp, không đồng đều, đặc biệt nổi lên tình trạng mù chữ trong một bộ phận người dân trên địa bàn....

Bước đầu để tổ chức được lớp học vấn đề khó khăn nhất đó là công tác tuyên truyền vận động người mù chữ đến lớp tham gia học, bởi bà con xưa nay quanh năm lo “miếng cơm, manh áo”, suốt ngày lo đi làm trên nương rẫy, đồng ruộng, buổi tối là khoảng thời gian lo công việc nhà và nghỉ ngơi. Bên cạnh đó người mù chữ ở nhiều lứa tuổi khác nhau, không kể già trẻ, gái trai, nhiều thành phần dân tộc... nên về tâm lý đa số ngại tham gia lớp học, thậm chí nhiều học viên còn đem con nhỏ đến lớp.

Tuy vậy, sau một thời gian kiên trì vận động cuối cùng, đại úy Hiếu đã thành công, lớp học xóa mù chữ đã được mở tại khu vực địa bàn biên giới. Từ năm 2012 đến năm 2015 thầy giáo “quân hàm xanh” đã mở được 2 lớp xóa mù chữ với 53 học viên tham gia.

Không quản ngại vất vả, đại úy Hiếu còn đến từng nhà học viên để tuyên truyền, vận động bà con đến lớp, đồng thời là người trực tiếp lên lớp giảng dạy. Sau mỗi buổi học, thầy giáo “quân hàm xanh” cũng thường xuyên lồng ghép nội dung tuyên truyền việc chấp hành chủ trương đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước; tuyên truyền, phổ biến kiến thức pháp luật, an ninh - quốc phòng, bên cạnh đó còn tổ chức giao lưu văn hóa, văn nghệ tạo không khí vui tươi, phấn khởi cho học viên.

Nhờ các lớp xóa mù chữ do các chiến sĩ bộ đội biên phòng tổ chức, người dân biết thêm về những kiến thức cơ bản như: làm giấy khai sinh cho con, biết làm đăng ký kết hôn, hiểu kiến thức pháp luật, biết dạy con học và biết nhìn hạn sử dụng khi mua đồ dùng.

Đại úy Hiếu chia sẻ: “Hi vọng là sau khi tham gia các lớp học, người dân sẽ không bị tái mù chữ, biết đọc báo để hiểu hơn về pháp luật, từ đó cuộc sống cũng thay đổi. Trước đây, bà con hay gọi tôi là chú bộ đội, giờ, tôi còn được các học viên gọi là “thầy giáo”, rồi ngày nhà giáo Việt Nam, món quà tinh thần lớn nhất của tôi đó là những nụ cười, những lời chúc của các cô, chú trong lớp. Niềm hạnh phúc ấy có lẽ là động lực để tôi tiếp tục cống hiến cho mảnh đất vùng biên này”.

Còn nhiều những tấm gương cán bộ, chiến sỹ khác như Thượng úy Lê Văn Cường, đồn Biên phòng Cửa khẩu cảng Bến Lức (Long An), ngày ngày giúp cho trẻ em ở đây thích đi học hơn là đi chơi; Thiếu úy Vàng Lao Lừ, Đồn Biên phòng Mường Lạn (Sơn La), trực tiếp mở lớp và giảng dạy, truyền kiến thức cho nhiều em nhỏ; Thầy Trần Bình Phục, dù đang chống chọi với bệnh tật vẫn nỗ lực dạy chữ cho những em nhỏ trên đảo Hòn Chuối đã làm lay động trái tim nhiều người; Thượng tá Nguyễn Hữu Phúc, Trưởng Ban Vận động quần chúng bộ đội biên phòng Đắk Lắk cho biết về 95 chiếc xe đạp anh huy động mua và trích tiền cá nhân để tặng học sinh xuất phát từ những hình ảnh có thật. Đó là hàng ngày, chỉ một đứa trẻ có chiếc xe đạp cọc cạch chở cặp đến trường, còn những đứa trẻ khác chạy theo bạn chở cặp phía sau, bụi bay mù mịt…

Thượng úy Dương Văn Sơn, sinh năm 1985, quê ở Thiệu Hóa- Thanh Hóa có nhiều cơ hội việc làm ở thành phố nhưng anh vẫn chọn vùng đồng bào dân tộc khó khăn để công tác. Hiện tại, Thượng úy Sơn đang công tác tại Đồn Biên phòng Tân Thắng-Ban chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Bình Thuận. Thượng úy Sơn đã vận động được 28 học sinh bỏ học giữa chừng quay trở lại lớp học. Vào khoảng thời gian ôn thi giữa hay cuối học kỳ, anh Sơn ghé thăm từng gia đình, động viên các em học tập, kiểm tra bài vở, hướng dẫn các em ôn thi để đạt kết quả cao nhất. Trong số những hoàn cảnh khó khăn, có em Thông Thị Thành, dân tộc Chăm, hiện đang học lớp 7, trường THCS Tân Thắng. Cha em bị liệt cả hai chân, phải ngồi xe lăn, không làm được việc nhiều. Còn mẹ của Thành không có nghề nghiệp ổn định. Vậy nhưng cha mẹ em phải nuôi 4 người con, Thành lớn tuổi nhất (13 tuổi) và 3 em sau đang còn rất nhỏ. Gia đình chỉ có một căn nhà tạm bợ được quây tạm bằng những tấm fibro xi măng trên cát.

“Dù điều kiện kinh tế còn khó khăn, tôi vẫn dành dụm tiền để mua quần áo, giày dép, sách vở..... giúp học sinh có ý chí phấn đấu, tự tin tới trường học tập. Hiện mỗi tháng đơn vị đã hỗ trợ cho 5 cháu, mỗi cháu 500 ngàn đồng” – Thượng úy Sơn cho biết.

Thiếu tá Nguyễn Vũ Hợp, Chính trị viên đồn biên phòng cửa khẩu quốc tế Thường Phước, Bộ đội Biên phòng tỉnh Đồng Tháp bày tỏ: “Các xã biên giới có đặc thù chung là điều kiện về kinh tế văn hóa, xã hội, đặc biệt là giáo dục còn nhiều khó khăn. Tôi đến đây để gửi gắm tấm lòng của mình đối với Đảng, Nhà nước làm sao có những chính sách về phát triển kinh tế xã hội thiết thực hơn giúp cho đời sống của người dân ở khu vực biên giới, đặc biệt là học sinh có được điều kiện vật chất, tinh thần tốt nhất để đến trường. Chúng tôi -những người mang quân hàm xanh đã thắt chặt hơn tình đoàn kết quân dân, để phục vụ tốt hơn công tác bảo vệ toàn vẹn chủ quyền biên giới.”…

Uyên Na - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 97+98, tháng 1,2/2017

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ