Ngày đăng:   Thứ 2, 26-11-2018 11:07:47   /   Lượt đọc: 44

Chuyện của chàng trai vô địch pha chế trà Việt

(GDTĐ) - Sau 7 năm đều đều trong guồng quay của một công chức mẫn cán ở Bưu điện Bờ Hồ, một ngày Nguyễn Việt Hùng (sinh năm 1984) muốn dừng lại tất cả và tìm đến một công việc mới mẻ “trà sen” thượng phẩm sạch… Và rồi sau nhiều thất bại, như một sự tình cờ, Hùng đã vô địch Tea Master Cup (cuộc thi pha chế trà Việt Nam) 2016 chỉ sau hai năm đắm say với trà…

Giã từ đời công chức

“Vốn liếng” ban đầu của Hùng về trà chỉ là những kiến thức sơ khai của một chàng trai đi phụ giúp cậu của mình (nghệ nhân trà Thường Xuân Hoàng Anh Sướng), pha chế trà trong những năm sinh viên đi làm thêm. Thế nhưng, Hùng đã tìm một hướng đi khác với cậu mình, thay vì dùng trà Thái Nguyên, Hùng tìm tới những thức trà sạch từ núi cao (trà cổ thụ Shan Tuyết) mà theo Hùng, nó hoàn toàn hoang dã và dữ dội, được đem ướp với các loại hoa như sen, ngâu, hoàng lan (mùa nào ướp hoa đó)… do chính tay gia đình anh trồng.

 

Trong không gian nhỏ xinh ở con ngõ nhỏ trên phố Vĩnh Phúc (Hà Nội) một ngày đầu thu hoe nắng, Nguyễn Việt Hùng chia sẻ: Trước đây tôi làm ở VNPT Hà Nội, một công việc ổn định, cũng là mơ ước của nhiều người. Nhưng trong sâu thẳm lúc đó tôi cảm thấy công việc này không thực sự phù hợp với con người tôi, thậm chí tôi thích những việc thiên về nghệ thuật, diễn viên chứ không phải là một công chức công việc đều đều hàng ngày.

Mẹ Hùng là người hay lo lắng nên phản đối kịch liệt việc anh muốn bỏ công việc nhà nước để ra làm riêng vì điều đó thực sự mạo hiểm, chỉ có bố im lặng nhưng đã lẳng lặng đi thuê ba đầm sen ở Phú Xuyên (quê Hùng) để gia đình tự trồng sen. Dù lúc đó, bỏ việc nhà nước về làng trồng sen là điều không tưởng. Thế nhưng, mặc cho người làng gièm pha “mãi mới thoát được bùn đất, giờ lại về với bùn”, Hùng vẫn nghĩ, nếu cứ bám mãi vào một công việc mà mình không thích, không say mê thì không nên. Với một người có tự trọng trong xã hội, Hùng nghĩ nếu đã chán làm thì nên nghỉ để nhường chỗ cho những người khác cần việc đó hơn mình. Dù thời gian đó, gia đình nhỏ của Hùng mới có một em bé đầu lòng, nhưng cả hai vợ chồng anh đều chung một “niềm tin” để rẽ theo lối khác…

Đi tìm bản ngã

Khởi nghiệp, Hùng không có nguồn tài chính tốt, phải tự làm tất cả mọi thứ. Vợ chồng Hùng có chung tình yêu thiên nhiên, thích núi đồi nên thường cùng nhau rong ruổi trên chiếc xe cà tàng lên những vùng núi cao. Họ từng ngồi dưới những tán trà cổ thụ cao 5 đến 6m, đường kính 2 người ôm và cũng không thể ngờ là đến một ngày cuộc đời mình lại gắn với chúng, lại có cơ duyên để sử dụng những vùng nguyên liệu quý như vậy. Khi sang Trung Quốc, Hùng thấy những cây trà trăm tuổi của họ bé tí nhưng được rào chắn đầy trân trọng và được coi như bảo vật. Trong khi ở Việt Nam, có những cây trà cổ thụ cao lớn nhưng chưa được đối xử đúng giá trị.

Trên con đường tìm kiếm đó, Hùng may mắn có được những người thầy giỏi và những người bạn cùng chí hướng muốn được bảo tồn, phát triển trà Việt lên một tầm mới. Hùng và những người dân bản địa ở các vùng trà liên kết với nhau để tạo được vùng trà lớn, khoảng 2-3ha, là những quả đồi có những cây trà cổ thụ mọc tự nhiên bằng việc thuê đất của họ để đảm bảo loại trà đó được chăm sóc, thu hái theo quy trình Hùng đưa ra mà không bị tận thu và cho họ quản lý.

 

Và chữ duyên đã dẫn dắt vợ chồng Hùng vượt hết khúc quanh này đến con dốc khác với cơ man là cực nhọc. Tìm được vùng nguyên liệu riêng là những cây trà cổ thụ trên núi cao Việt Nam rồi học hỏi chế tác hàng chục loại trà thủ công, cuối cùng để khỏi phụ thuộc, Hùng tự trồng sen để ướp trà… Vòng tròn khép kín ấy của anh đã cho ra thị trường thứ trà hữu cơ hoàn toàn. Riêng với loại trà ướp sen, Hùng đã trồng gần chục mẫu sen Bách Diệp. Nguyễn Việt Hùng cho biết, để có được loại sen sạch và thơm không hề đơn giản, nguồn nước phải đảm bảo sạch, diện tích đủ rộng, khoảng cách từ bông hoa tới đáy bùn đủ sâu để giữ được độ thanh của mùi hương, bùn cũng phải đảm bảo dinh dưỡng thì hoa mới thơm. Với trà sen, mỗi năm gia đình Hùng chỉ làm được 50kg là nhiều, bởi để có 1kg trà sen, phải cần tới 1400 bông sen. Bên cạnh đó, với dòng Shan Tuyết cổ thụ, vào mỗi mùa, Hùng đến và sản xuất ở mỗi vùng một ít, khách dùng đến đâu sẽ làm đến đó theo mùa: vụ Xuân làm bạch trà, vụ Thu làm trà xanh…

Để trà chạm tới… cảm xúc

Chẳng thể kể hết những thất bại ở thời điểm đầu tiên, Hùng cũng làm giống như bao gia đình ướp trà sen truyền thống ở Hà Nội, chỉ khác chăng họ ướp bằng trà Thái Nguyên còn Hùng chọn trà Shan Tuyết cổ thụ. Ban đầu, vợ chồng Hùng dùng rất nhiều gạo sen, cố ướp làm sao để hương sen và trà quyện với nhau. Lúc đó, mỗi mẻ họ tốn tới vài nghìn bông, nhưng khi pha, cả phòng thơm lừng mùi sen mà vị trà và hương sen lại chẳng hòa quyện. Vì trà Shan Tuyết cổ thụ khí mạnh đẩy hết hương sen ra ngoài. “Khi ấy tôi thắc mắc lắm mà không biết hỏi ai, coi như đã thất bại. Mà mùa sen mỗi năm chỉ có một lần nên nếu hỏng coi như phải chờ tới năm sau để làm lại, để sửa sai. Và vợ chồng tôi đã nếm trải mấy mùa sen qua đi trong thất bại như thế. Vì quá chán nản, mình tôi chỉ biết ngồi thiền mong tìm đến sự an định của tâm. Bỗng một hôm, bông hoa sen hiện ra trong lúc thiền, tôi thấy mình đang ngồi giữa đầm sen, tôi là trà và trà với sen hòa quyện nhau. Tôi cũng không ngờ đấy chính là khởi nguồn cho duyên lành, để sau đó tôi tìm được cách cho hương sen và trà hòa quyện với nhau. Có người cho rằng sen là chủ trà là khách, có người lại quan niệm trà là chủ sen là khách. Đối với tôi, trà và sen là tri kỷ, trong trà có sen và trong sen có trà, quấn quyện vào nhau. Khi uống, lớp hương ở sâu bên trong từ từ lan tỏa biến bản thân người uống trà cũng thơm hương như một đóa sen. Sau khi lăn lộn thử nghiệm nhiều năm trời cùng với sự chiêm nghiệm về thiền, tôi đã tìm cho mình được cách ướp phù hợp trên nền tảng học hỏi kinh nghiệm của những nghệ nhân đi trước, có kế thừa và phát triển thêm” – Nguyễn Việt Hùng chia sẻ.

 

Hiện Hùng vẫn dùng trà Shan Tuyết cổ thụ mọc ở độ cao từ 1.500m trên dãy Tây Côn Lĩnh của Hà Giang để ướp trà sen. Ở độ cao đó, thời tiết khắc nghiệt, quanh năm sương mù bao phủ, cây trà muốn tồn tại rễ phải ăn sâu vào lòng đất, không có bàn tay con người chăm sóc, tưới tắm, tự sinh tồn, trà thanh sạch hoàn toàn. Những cây trà này có búp trắng với lớp lông tơ bám trên bề mặt, khi sao lên trà sẽ có màu trắng.

Và bất ngờ đến khi năm 2016, Hùng tham gia cuộc thi pha chế trà (Tea Master Cup) tổ chức ở Việt Nam với mong muốn mang trà của mình đến để xem những vị giám khảo người nước ngoài đánh giá thế nào. Không ngờ, Hùng đã đạt giải vô địch. Cũng từ đây trà sen của anh bắt đầu được bạn bè quốc tế biết tới. Đặc biệt, người Nhật Bản rất thích trà sen Việt Nam. Nguyễn Việt Hùng cho biết: Nhiều khách Nhật sau khi dùng trà sen của tôi có gửi email nói rằng, họ thực sự xúc động khi thưởng thức từ những ngụm trà đầu tiên. Ngoài ra, khách từ các nước châu Âu, thậm chí có cả khách đến từ những đất nước xa xôi như Argentina, Bolivia, Brazil… những nước mà tôi không bao giờ nghĩ có thể gặp được họ cũng thích trà sen Việt Nam. Có nhiều khách nước ngoài đến còn mang tặng tôi cả những sản phẩm trà từ chính quê hương họ. Tôi cũng có những học trò người Pháp, vì say mê trà Việt mà đến đây để tìm hiểu về văn hóa trà Việt Nam.

Ngoài trà sen, Hùng cũng thử nghiệm ướp trà với những hương hoa theo mùa như hoa ngâu, hoa hoàng lan… Và những vị trà đó, thường gắn từ lời một bài hát, một kỉ niệm cho người Việt xa xứ, xa Hà Nội như “ta còn em mùi hoàng lan”… Hoa hoàng lan ở Hà Nội thơm ngát khi tiết trời se lạnh khiến con người ngập tràn nỗi nhớ… Thế nên có vị khách uống trà đã rưng rưng nước mắt… Theo Hùng, phải là loại trà chạm tới cảm xúc khách sẽ ghi nhớ….

Miên Thảo - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 105, tháng 10/2018

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ