Ngày đăng:   Thứ 2, 07-01-2019 11:23:59   /   Lượt đọc: 91

Bàn tay “vàng” một thời cầm súng, cầm phấn

(GDTĐ) - Mới đây, tôi có dịp tìm gặp một số nhà giáo - chiến sĩ là người Hà Nội từng một thời cầm súng chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc. Dù ở cương vị nào, nhận nhiệm vụ gì, họ luôn là minh chứng sống cho sự nhiệt huyết, hết mình: Khi có chiến tranh, họ sẵn sàng xả thân bảo vệ Tổ quốc; khi đất nước hòa bình, mang trên vai trọng trách “người giáo viên nhân dân”, họ hết lòng tận tâm với sự nghiệp “trồng người”. Thầy Phùng Văn Hải ở thị xã Sơn Tây (Hà Nội) là một người như thế.

Năm 1959 chàng trai Phùng Văn Hải, học xong lớp 7, được đi học sư phạm 10+2, ra trường về dạy tại trường Trần Phú, thị xã Sơn Tây. Vào ngành giáo dục, liên tục là giáo viên dạy giỏi, nhiều năm là chiến sĩ thi đua, năm 1966, trong không khí cả nước sục sôi đánh Mỹ, thầy Hải xung phong vào bộ đội. Trên đường ra trận, thầy Hải là người chiến sĩ chiến đấu kiên cường, dũng cảm. Thầy từng được phong tặng danh hiệu “Dũng sỹ vượt Trường Sơn”, “Dũng sỹ diệt Mỹ” cấp 2 và 3. Năm 1970 do bị thương, sức khỏe yếu, thầy Hải được chuyển ra miền Bắc, trở về sống với gia đình ở số 17 đường Thuần Nghệ, phường Quang Trung, thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Khi sức khỏe hồi phục, thầy lại được nhận về trường Trần Phú tiếp tục đứng trên bục giảng cho đến năm 1990 mới nghỉ hưu. Mặc dù được về nghỉ chế độ nhưng ký ức từ những ngày dạy bổ túc cho đồng đội nơi chiến trường vẫn luôn trong tâm thức   thôi thúc thầy Hải tiếp tục dạy thêm miễn phí cho các cháu học sinh trong khu dân cư vào những dịp hè. Cho đến nay học trò của thầy có người đã trở thành giáo sư, tiến sĩ…

Thầy Phùng Văn Hải

Bên cạnh việc dạy học miễn phí cho các cháu học sinh, Cựu chiến binh- thương binh-thầy giáo Phùng Văn Hải còn tích cực tham gia các CLB thơ ở địa phương Xứ Đoài, CLB thơ nhà giáo Việt Nam, CLB thơ CCB, thầy còn là Trưởng ban thơ CLB hưu trí thị xã Sơn Tây. Mỗi ngày nếu không viết được bài thơ nào tặng bạn bè trên facebook và các học trò thân yêu của mình, thầy Hải thấy mình như thiếu đi cái gì đó: “Giật mình tóc đã pha sương/Ngỡ là bụi phấn còn vương mái đầu/Giở trang giáo án tươi màu/Nhớ về trường cũ đậm sâu ân tình/Nhớ bao nhiêu lớp học sinh/Như chim sải cánh vươn mình bay xa…” (Nhớ mái trường xưa) và gợi cho mỗi con người bao suy ngẫm về đấng sinh thành: “Đời đâu ước được mẹ ơi/Sinh già, tử bệnh lẽ đời khó qua/Phúc nhà mình mãi nở hoa/Là nhờ tiên tổ mẹ cha tháng ngày…” (Tháng Bảy mùa vu lan)…

Với hàng trăm bài thơ, thầy giáo Phùng Văn Hải đã “truyền lửa” cho biết bao đồng đội và học trò. Dù đã ở tuổi bát thập nhưng với bản chất anh bộ đội Cụ Hồ, thầy Hải vẫn sống vui sống khỏe để phúc, đức cho con cháu và học trò của mình. Chia sẻ kỷ niệm về ngày giải phóng Thủ đô, thầy Hải bộc bạch: “Cứ đến ngày 3/8, ngày giải phóng thị xã Sơn Tây là tôi rất nhớ về thời thơ ấu của mình. Thấm thoát mà đã 64 năm. Ngày ấy (3/8/1954) chúng tôi tuổi vừa mới lớn, chạy ra đón bộ đội giải phóng. Trung thu năm ấy, trời đẹp, trăng rất sáng, sân đình làng tôi vui đón trung thu cùng các chú bộ đội giải phóng. Tôi nhớ mãi có một chú bộ đội bế tôi đứng trên mặt chiếc trống cái để phát biểu cảm tưởng. Ngày ấy hồn nhiên vô tư quá. Một kỷ niệm đẹp chẳng thể phai mờ, mặc dù chúng tôi giờ đã lên hàng cụ, có người đã thành người thiên cổ”. Nhìn thầy vui khỏe cùng gia đình hạnh phúc, vợ hiền con thảo, vẹn nguyên cho đến hôm nay, các đồng đội và học trò của thầy đều mừng thầy sống vui sống khỏe, làm đẹp cho đời, cho quê hương Xứ Đoài.

Ngoài cha mẹ già đã qua đời, thầy Phùng Văn Hải còn có một cô em gái tên là Phùng Thị Thủy sinh năm 1952, là liệt sỹ TNXP hy sinh năm 1972 trong một trận tàn phá dữ dội của máy bay Mỹ. Năm 1987 gia đình thầy đã đưa được hài cốt của cô Phùng Thị Thủy về quê trước sự đón tiếp trang nghiêm và thương xót của chính quyền địa phương phường Quang Trung và nhân dân làng Thuần Nghệ, thị xã Sơn Tây.

Trong suốt quá trình lịch sử của dân tộc, có rất nhiều người như thầy giáo Phùng Văn Hải đã tham gia phục vụ quân đội, trực tiếp cầm súng chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Nhiều người trong số họ đã để lại một phần xương máu ở chiến trường, đó là sự cống hiến rất cao quý. Khi đất nước hòa bình, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, những người chiến sĩ - thầy giáo ấy tiếp tục cống hiến sức mình cho sự nghiệp "trồng người", thật đáng quý lắm thay.

Minh Nguyệt - nguồn: Tạp chí Giáo dục Thủ đô số 106+107, tháng 11/2018

Ý kiến bạn đọc (0)

Viết ý kiến của bạn
 
Thăm dò ý kiến

Bạn thích nhất chuyên mục nào trên Tạp chí Giáo dục Thủ đô ?
  • Vấn đề - Sự kiện
  • Nghiên cứu - Trao đổi nghiệp vu
  • Gia đình - Nhà trường - Xã hội
  • Gương mặt cơ sở
  • Có thể bạn chưa biết
  • Văn hóa - Văn nghệ